Thứ Ba, 23 tháng 9, 2014

truyen sex - Dưới dàn đậu đũa

Đã từ rất lâu thế hệ nơi đây - miền đất này luôn um tùm phim sex những loại thân dây leo xanh muợt.
Đậu đũa…..
Đúng ! Đậu đũa, loại cây mà nhiều người nó không quý giá gì ngoài những đồng tiền lẽ, nhưng, với tôi thì khác.
Đậu đũa….
Và còn hơn thế nữa. Nó đã giúp làng tôi, nhà tôi, và chính thị tôi có những miếng cơm manh áo qua ngày.
Đậu đũa….
Tôi yêu đậu đũa nhưng thông thoáng chút giật thột tôi nghĩ lại.
Đậu đũa…..
Tôi hận nó.
Tôi thông thoáng buồn cả đời.

day la noi dung footerday la noi dung footerday la noi dung footerday la noi dung footerday la noi dung footerday la noi dung footer**


Tôi là đứa con xa nhà. Xa quê đất nẻ những mới trẻ ấu thơ vui đùa, những luống đất dấy lên một hàng giàn cháy nắng, những con kênh nối dài xanh tận ngõ – nơi mà tôi hay nghịch đùa cùng thằng em nhỏ mỗi lần đi tắm sông chạng vạng.
Khu đất ấy buồn lắm, tối sập đến nhà nhà đều khít cửa, ánh đèn tắt rụi. Nhà nào đó, không kêu vang, không chút động tĩnh, giấc ngủ chập chờn theo những mùa lúa lên đồng.

Quê tôi nghèo lắm, cả làng ngày có hai chén cơm là vui mừng hết cỡ. Họ phải tần tảo sớm truyen sex chiều trông khổ nặng nề.
Tôi cũng không quên một hình dáng của người mẹ hiền đon đả khi bội thu vài bạc lẽ từ giàn đậu dải áo sau hè. Tôi lại càng không quên ánh mắt của thằng Út em tôi chạy lon ton khắp xóm khoe rầm rầm "nhà tao mới trúng đậu”. Cầm ít chỉ trên tay mẹ tôi mặt nhăn nhúm lại lo đủ điều, thuốc trừ sâu, hạt giống mùa tới, sạp gạo nhà kêu lọc cọc. 
Lúc đấy, tôi bắt gặp được ánh mắt của mẹ tôi đang nhìn hai anh em.

- Thằng Út dép cũ rồi, để mẹ mua cho đôi mới.

Thời ấy, tôi thật trẻ nít và len lách chút trẻ con. Tôi dỗi hờn nhất định không chịu, đòi bằng được đôi dép mới giống Út. Tôi dùng dằn dưới đất đòi cho được…đòi cho thấu…đòi hết nước mắt của mẹ khi trên tay còn vài đồng nhỏ.
Tôi nín lặng khi mẹ tôi ngã đè lên người của Út.
Tôi hoảng loạn đứng dậy, hai anh em khóc theo đòi mẹ tỉnh dậy. 

Lúc mẹ tôi nằm trên giường bệnh không làm được gì một thời gian dài, tôi phải thay vớ cả. Ba chết do bom đạn thời ấy nên tôi phải vừa làm cha, làm mẹ, làm anh, làm bạn với thằng Út em tôi.
Lúc ấy, tôi chững chàng và ngấm ngầm ra nhiều điều, buộc lòng cắn bụng tôi phải mưu sinh.

- Anh Hai ! Xem em bắt được con chuồn chuồn nè, đẹp không ? Người ta nói đây là con chuồn chuồn Bà đó.

Thằng Út vô tư lự ngồi dưới giàn đậu dải áo khoe mẻ với tôi đủ điều về con chuồn chuồn vô tích sự kia khi nhà lại sắp hết gạo.
Tôi không nói gì tiền biết đi tỉa lá trên giàn một đầu hàng dài. Mặc kệ xác Út, chơi chuồn chuồn chán rồi thì nó sẽ thôi. Nhưng ngờ đâu ….

- Á trời ơi ơi đau quá ……………

Chuồn chuồn cắn rúng biết bơi – không biết tự bao giờ sáu chữ ấy lại trở thành thử thân thuộc với làng tôi như thế. Và cái đau đớn đấy được em tôi thử và ghi nhận.
Lại đến mùa hai anh em chúng tôi nô nức bước ra giàn. Trái ấy xanh lắm nhưng tí đỉnh nhạt nhạt treo lũng lẳng trên giàn. Chúng nheo nhút, chăm chít giành lấy chỗ để ra quả - điều đó lại càng làm cho anh em chúng tao thêm nở dạ.
Những cánh dài suông đuột ấy trông bắt mắt với những đầu mối lắm. Hai anh em sốt cả ruột khi khiêng hơn năm cây mệnh ra chợ bán. Trên đường, Út thường xuyên miệng rồi còn đỏng đảnh  đòi đủ chuyện

- Bán xong, cho em tiền mua bánh bò ăn nhe Hai, nhe ?

Tôi kéo sụp cái nón kết xỉn màu đã hoá cứng lại trên đầu.

- Mẹ bệnh không thấy sao Út, mua thuốc cho mẹ nữa. Để mùa sau anh mua cho.

Nó giậm chân nhỏng nhẽo với tôi

- Lần nào Hai cũng nói vậy hết, biết bao lăm là mùa rồi.

Tôi cắn bụng lầm lì trích ra vài xu lẽ mua cho thằng em ngang bướng một góc tư bánh bò nướng ngon bất tỉnh nhân sự trời. Tôi thèm lắm
Út không quên mời tôi nhưng tôi nhích môi rồi lẳng lặng cho nó ăn đã thèm.

Tôi còn nhớ, trưa hôm ấy. Tôi ra sau hè trốn ngay vào giàn đậu đũa, đậu dải áo cọng dài kia lại ra, mùa lại đến rồi. Tôi chăm chắm nhìn vào bọn chúng rồi loé ra những tia cảm xúc.
"Mùa lại đến mùa, hết mùa rồi lại sang mùa, nhà mình vẫn vậy, thằng Út vẫn thèm bánh bò, đôi dép lại cũ, sạp gạo lại kêu”.
Tôi gối đầu nghĩ đến hình ảnh người mẹ nằm la bại trên giường. Thằng em khờ chưa từng chạm tới sách vở khi đã mười mấy tuổi đầu.

"Không trạng thái cả đời sống chung với đậu đũa”.

Và như thế tôi quyết định bỏ xứ lên thành phố tìm việc làm, cầu mong mai này nhà ta không còn cảnh đậu đũa thay cơm.
Trước ngày đi, Út biết tôi thích nhất ăn ốc. Nó không ngại tìm ra đồng lúa nhà bác Rô mà tìm những con to nhất, bụ bặm nhất.

Tôi và nó ngồi dưới giàn đậu dải áo nói xiết bao điều. Nó vẫn còn thói quen bắt chuồn chuồn chơi. Nhìn Út tôi thương xót nó nhiều, lẽ ra giờ đây em tôi phải ngồi dưới mái trường học với sách vở tinh tương.
Cánh chuồn chuồn có nhiều đốm nâu đen, chập mạch chờn, tinh mỏng rất đẹp hay phăng lẩn vẩn dưới giàn đậu đủa nhà tôi là chuồn chuồn Bà mà Út nhà tôi rất thích và hay gọi.

Tôi ngắm ngiá năm lần bảy lượt giàn đậu đũa, tôi nghĩ chắc sau này cũng nhờ cái giàn xanh mơn mởn này mà Út và mẹ sẽ sống trợ thời được trong khi chờ số phận chỉ tôi tiết kiệm gửi về.

Chắt nịt … cố kỉnh bậm môi hứa với lòng sẽ có ngày tôi ngồi dưới giàn đậu đũa này và xoè tiền triệu cho mát tay.

Tôi buồn lắm khi nhìn hành lí mẹ xếp sẵn cho tôi đồng cân vỏn vẹn vài ba bộ đồ quen thuộc, mẹ tôi xoa đầu nước mắt bịn rịn bờ vai

- Thằng Hai ráng lên ! - Chỉ nhiêu thôi nhưng tôi hiểu từ lòng người mẹ bệnh tật ấy nhiều lắm

Út đứng ngay mép cửa buồng, tay cầm tộ ốc kho. Tôi biết không phải ai trong xóm này cũng đều làm được một tộ ốc kho tiêu thơm ngon như Út nhà tôi. Tôi cứ trêu nó hoài.
Nụ cười, ánh mắt nghịch ngợm chẳng thể lẫn lộn với ai của Út nhà tôi sao bữa nay lại không thấy đâu mất. Nó đượm buồn, bíu ríu rồi lăn dài quy hàng lệ nhìn tôi. 

Tôi xót xa ……

Nín lòng, kiềm cập lắm tôi mới nuốt nổi những con tù và vào trong lòng. Tôi không dám khóc vì chưng sợ làm mất hình tượng người anh mạnh mẽ đầy nghị lực trong lòng của Út. Tôi lại lần nữa nuốt lệ.
Tôi quẫy ba lô đi ra đằng xa, cánh đồng lúa là nơi giao giữa nhà tôi và đường đi ra chợ. Út chạy tới nép ngay cửa nhà nín lặng mà lệ cứ tuôn nhìn bước chân tôi. 
Tôi chậm rãi từng bước, không dám đi nhiều. Tôi sợ nhiều thứ ….nhất là đứa em khờ vẫn chưa hết khóc, đứa em ấy lại hậu đậu và quá trẻ con, dù rằng vậy tôi vẫn muốn giữ hình ảnh đó mãi.

Bất chợt, tôi quay lại. Út vượt băng nhóm qua cánh đồng lúa, tay với với lên cao ngoắc lấy tôi

- Anh Hai ơi, anh Hai ơi !

Chiếc áo lấm lem lọ đang nằm trên người Út đang cố gắng đại giẫm lên những bụi lúa mới ra bông để đến nơi tôi đang dừng lại. Chân Út nghe xột xoạc vì nước đồng âm ẩm.
Tôi gắng nín lặng, tôi khoác tay ngược lại như truyen dam bảo "Út hãy về đi, ra đây làm gì ?”
Nhưng ngoan cố thằng em khờ của tôi không nghe lời cứ vùn vụt lao xầm xầm.
Tôi sợ không cầm được lòng nên cắn môi chạy đi ra hướng chợ.

Út thấy tôi chạy đi cho nên lại cố hơn nữa đuổi theo tôi, vẫn luôn luôn miệng gọi :
- Hai ơi, Hai ơi, chờ em với…..

Tôi chạy được đằng xa, mệt lừ, tôi lặng mình vào bụi cây tre làng óng ánh. Lén mắt nhìn lại. Tôi thấy Út khóc nhiều lắm. Út lã người

Út đứng giữa cánh đồng.

Ngày qua ngày, tháng qua tháng tôi lớn nhanh như thổi. Tôi may mắn được khấm khá lên, may mắn nhờ gặp được người tốt bụng. Họ giúp tôi vừa học vừa làm cho nên bây giờ tôi đã là một nhân viên văn phòng sau bao ngày tội luyện.
Bao năm qua, tôi luôn luôn viết thư về cho Út và mẹ. Lần trước tiên gửi về thì hơi nặng nhọc vì chưng gặp phải lạc đường, lạc chổ. Đến khi đến được nhà thì Út lại không biết chữ để đọc.
Tôi bắt Út phải đi học thật nhiều thật nhiều vào. Như tôi, tôi muốn Út sau này được như tôi để thay phiên thờ phụng mẹ già.

Gắng lắm, Út mới bắt đầu ê a được vài chữ cho tôi. Bức thư nó gửi cho tôi, tôi còn nằm lòng và xếp vào trong ví mọi rợ lúc.

"Anh 2 ơi. Em út nè, giạo này mẹ đỡ bịnh hơn ròi. Tiền thán chước 2 có gửi dề cho em còn dư nhìu lắm, 2 đừn gửi nữa nhe. À, khi nào 2 dề vậy, sau từ lúc đi tới dờ không thấy 2 dề chỉ toàng gửi thơ thôi, em và mẹ nhớ 2 nhìu lắm. Ờ, còn nữa. Đậu căm lại trún mùa, mẹ có buộc vài bó cho 2 đó, 2 nhớ ăn nghen”.

Tôi đọc xong thơ lại phì cười, liếc mắt sang nhìn những bó đậu dải áo kia. Những sợi đậu thật quen, vẫn như xưa. Nó làm tôi nhớ lắm nhớ nhiều lắm. Tôi ủ ấp lòng viết một lá thư gửi Út báo tin sắp về thăm quê.

Còn nhớ rất rõ ngày hôm ấy là ngày Chủ Nhật không nắng. Còn vài giờ nữa thôi là tôi lại được về với Út với mẹ với giàn đậu đũa.
Tôi cồn cào, nôn nao xen chút hồi hộp vô cùng. Không biết rồi ra quê hương tôi sau bao năm sẽ như thế nào, chắc sẽ có thay đổi.
Xe dừng trước chợ, tôi phải cuốc bộ vào trong. Ngang cánh đồng ấy, nơi mà Út đã không ngại băng đảng ngang qua để chạy theo tôi. Giờ nó đã lên bông lần nữa.

Nào đồ ăn, nào thức uống, có cả thuốc, cả đồ chơi, telephone tôi nặng tay xách về. Lòng ngậm nghĩ Út và mẹ sẽ vui lắm.

Nín thở……

Tôi lịm nhìn căn nhà cũ nát ngày nào giờ vẫn vậy, mái hành lang lụp xụp, rách nát. Bóng mẹ già chẻ củi trước sân sao giờ mất tăm, bé Út nhà tôi đâu sao không ai ra đón tôi, mọi rợ thường nó hay tinh nghịch trước nhà lắm mà.
Tôi hạ nhiệt, rón rén bước vào nhà. Đồ đạc vẫn còn nguyên vẹn bít tất cả. Tôi nở nụ cười khi thấy và vui không thể tả khi thấy một mâm cơm được dọn lên sẵn như đang chờ tôi về cùng ăn. Tôi lại như được sướng cả ruột khi thấy trong mâm cơm đấy có cả món ốc kho tiêu.
Tôi nhích lại gần ….nhưng …..ôi …sao….mâm cơm ấy đã bốc mùi, lên rêu hôi ẩm.
Tôi thấy hơi buồn buồn chọt dạ. Tôi đoán chắc mẹ và Út không ở đây thì phải ở sau giàn đậu dải áo rồi. 
Một bước …hai bước…bước thứ ba.
Tôi lạch cạch bước chân vội hỏi cho mẹ và Út thật ngạc nhiên ….

- Mùa này đậu lại trúng hả Út ? Hì hì ….

Đúng là lần này đậu trúng mùa thật rồi. Nhưng sao đập vào trong mắt tôi là khói hương ngun ngút dưới giàn đậu đũa.
Hình ảnh mẹ tôi như muốn ngã quỵ xuống đất, khóc lóc vang trời lại tiến thẳng vào trong tôi. Tôi sững sờ bỏ bọc đồ xuống chạy đến đấy.

…Thì thấy nấm mồ mang tên thằng bé nhỏ!

Gió như tát vào mặt tôi, mắt tôi mờ ảo, tôi suy sụp tinh thần. 
Mẹ tôi đã thấy tôi….

Nhìn nấm mồ còn ngun ngút mùi nhang tôi lịm người đi, nước mắt tôi chưa hiểu điều gì lại hốt nhiên đổ xuống.
Đúng là Út của tôi rồi ! Hình của Út nhà tôi in trong tấm bia kia mà.
Tôi gắng gượng kéo mẹ vào tôi, mẹ tôi thêm kêu la….

Không như nếp hỏi tôi ra sao, mới về có mệt lắm không. Mẹ tôi lại nói :

- Út tắt thở rồi, tắt nghỉ rồi !

Tôi lắc đầu không xiết, tôi không tin sự thực này. Tôi nhào đến dúi dúi đầu vào mộ

- Mẹ ! Sao ? – Tôi không thành lời được

Mẹ tôi mắt chảy, thịt nhăn, đau thắt cả cổ

- Cách đây hai ngày, trước khi biết tin con về. Em con….nó…nó…nói là qua cánh đồng nhà bác Rô bắt ốc về kho tiêu để đãi anh Hai ăn…nhưng không may…nó bị….rắn cắn không ai hay gì. Nằm trèo veo bên đồng…. đến khi bác Rô phát hiện thì ….

Vỡ đáng lẽ mâm cơm ban nãy tôi mới biết được đủ thứ chuyện

Ác……..

Trời thật ác với em tôi, với cả tôi. Phải chi … giá như tôi không thích ăn ốc thì không phải ngồi đây ê a với nấm mộ vô hồn này.

Mộ em tôi được chôn ngay dưới giàn đậu đũa, nơi có nhiều kỷ nịêm của hai anh em tôi, của cả nhà tôi. 

"Út ơi, mùa này đậu trúng quá kìa sao em không lấy thúng ra hái hả ? Lỡ bị trộm thì sao, sao em cứ nằm im ru dưới nấm đất kia chứ, đáp anh đi Út ơi”

Nhìn sợi đậu treo tòng teng, thò xuống chiêu tập em tôi, tôi vừa thấy xót thương vừa thấy hận vô cùng. Đậu tăm ơi ! cả thế hệ này sao kiếm lại được một thằng em tinh nghịch của tôi được. 
Cầm lấy bóp chỉ tôi móc ra quy hàng trăm tờ lớn, giờ đây tôi dư sức với lời hứa năm xưa, "xoè tiền triệu dưới giàn đậu đũa”. Nhưng càng nhìn thăm thẳm vào chúng tao thấy chúng thật vô nghĩa. Phải chi chúng có trạng thái mua lại được em tôi.

Nằm cheo leo nơi này, Út nhà tôi sẽ không sợ nắng sợ mưa nữa, mãi mãi và thiên thu giàn đậu dải áo tươi xanh này luôn bao trùm và chở che em ấy. Cầu hi vọng đậu đũa đừng bỏ Út ,bỏ cả làng này mà đi.

Đôi lúc, tôi cũng bắt gặp được có những con chuồn chuồn Bà kéo đến nấm chiêu mộ Út nhà tôi đập cánh liên hồi.

Thứ Ba, 16 tháng 9, 2014

truyen sex - Chat với người lại

Đã đến lúc chia tay. Tôi trước giờ chưa bao giờ cho ai facebook, nhưng thực sự lại rất muốn gặp lại cô ấy. Chưa nói mà cô ấy đã mở lời.



Người lạ: Mình trước giờ chưa bao giờ truyen heo cho ai facebook. Người ta cho mình thôi, nhưng cho xong mình cũng không add. Haha...

Tôi: Mình cũng vậy đó. Mẹ dặn không được cho người lạ.

Người lạ:  Hôm nay ai sẽ thua?

Tôi: Thua là như thế nào?  

Người lạ: Là cho địa chỉ để liên lạc trước.



Bảo là cô ấy nhỏ tuổi hơn, nhưng lại không kém ranh mãnh hơn tôi chút nào. Cô ấy dọa tôi sẽ out mấy lần, vậy là tôi ngốc nghếch đưa địa chỉ yahoo. Bạn trên mạng không phải dễ tìm, đối với một cô gái thú vị như vậy, tôi tất nhiên không thể để tuột mất.



Suốt những ngày sau đó luôn luôn lên yahoo để chờ cô ấy add. Thời buổi này yahoo đã khuyết điểm thời rồi nhưng đối với bạn trên mạng chưa hề biết mặt nhau thì đó là một bức màn che giấu đầy lí tưởng. Một ngày... Rồi lại hai ngày trôi qua... Có lúc tôi nghĩ mình đã bị lừa rồi. Dù sao cô ấy cũng đâu phải là người đơn giản, cũng đã từng nói chưa bao giờ kết thân ai gặp trên Chat với người lạ mà. Nếu như vậy thật thì tôi cũng chẳng biết là thành ra cười mình hay trách mình nữa. Đáng cười do quá ngốc nghếch chờ một người mà không biết là ai, tên gì. Đáng trách là sao hôm đó không một mực đòi cách liên lạc, nếu không nhầm thì cô ấy có vẻ cũng muốn gặp lại tôi. Ôi, tiếc quá... Một tuần sau, theo nếp mở mạng lên yahoo thì thấy một tin nhắn off, từ một cái nick lạ rất dễ thương, haxenia.



Haxenia: Anh M ơiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii



Có trạng thái là ai được nhỉ? Cô ấy ư? Chắc không phải, cô ấy không bao phim sex giờ chịu gọi tôi là anh đâu. Có lẽ là ai đó người quen. Tôi trả lời:



Me: Ơi, ai vậy?

Haxenia: Mạng em bị chậm. Tại sao?



Tôi cũng biết nên cười hay mếu nữa. Hay người này nhầm tôi là thợ sửa máy tính?



Me: Cáp quang quẻ bị đứt, ai cũng chậm cả. Yên tâm đi, mấy ngày sau sẽ nhanh lại.

Haxenia: Sao anh không đi nối?



Tôi phá lên cười, đến giờ thì tôi khẳng định Haxenia chính là cô bé đó rồi. Đợi mấy ngày chung cuộc cũng có kết quả, trời đất ơi không phụ lòng người. Sau một hồi thuyết giáo phục, Haxenia cũng đồng ý gọi tôi là anh. Tôi chưa bao giờ thấy một cô bé nào ướng bướng như vậy. Cô ây bảo bởi chưng không có anh trai nên có trạng thái gọi là anh được chứ bởi chưng có chị gái thành ra chẳng thể gọi ai là chị, đến chị cô ấy haxenia còn không gọi nữa là. Tôi quả thực hết cách! Sau khi có được mail của Haxenia, quá dễ dàng cho tôi để tìm ra facebook của cô ấy. Nhưng đối với cô gái này quả thật không đơn giản chút nào, tường nhà không có chút thông suốt tin, ngay cả trai hay gái cũng không thể tìm ra.



Me: Facebook em đây phải không?

Kèm theo đó là một cái link

Haxenia: Haha... em biết anh sẽ làm như vậy nhưng đáng tiếc là lần này anh vẫn thua. Tài khoản đó em không sử dụng lâu rồi, còn bây giờ thì em đã có facebook anh.

Me: =.='



Tôi thật không biết phải làm sao, cái mặt y sì như cái icon thôi. Vậy ngoài tuổi của em thì tôi còn biết gì chứ. Hỏi thì kiên cố không nói rồi, vậy thì nếu tôi muốn gặp, làm cách nào để tìm ra chứ. 



Người bạn gái mà tôi có chút tình cảm dị thường trên mạng vẫn thường đi ngủ vào lúc 11h. Có lẽ là con gái bình thường ngủ 11h là hợp lí, họ tuồng như phải giữ gìn nhan sắc. Nhưng mà vào cái giờ đó thì nick của Haxenia mới bắt đầu sáng. Tôi không biết cô gái này còn có điểm gì không đặc biệt nữa không.



Me: Sao em onl muộn vậy?

Haxenia: Bây giờ mà muộn á? 11h mới bắt đầu tối mà. Mấy giờ anh ngủ?

Me: Khoảng 2-3h

Haxenia: em chắc 1h thôi.

Me: 1h đối với con gái thì không thôi đâu

Haxenia: Ai bảo em là con gái.



Tôi là anh hùng bàn phím, ngoài đời nhát gái bao nhiêu thì lên mạng bạo dạn bấy nhiêu. Nhưng mà Haxenia thì không cho tôi cơ hội đó. 



Môi ngày đều trôi qua như vậy. Hàng ngày nếu may mắn có thể gặp Haxenia vào buổi truyen heo trưa, khi mọi rợ người đã ngủ. Còn không có thể đợi đến 11h, vững chắc nick cô ấy sẽ sáng. Con gái theo nghĩ suy của tôi trước người khác giới sẽ e sợ mê hoặc kiêu căng. Nhưng Haxenia thì không như vậy, mỗi lần cô ấy online, nếu thích trò chuyện sẽ chủ động buzz tôi. Không bao giờ chờ tôi nhắn tin trước cho dù có muốn nói chuyện đi nữa như những người khác. Haxenia khác với những cô gái tôi đã gặp. Cô ấy có tính chất cách rất thú vị và lạ lùng. Có lúc thì già dặn như một người phụ nữ tuổi trung niên, có lúc lại như đứa trẻ thích nuông chiều. Khi thì nữ tính dịu dàng, lúc lại khiến tôi nghi ngờ cô là con trai. Điều tôi tin tưởng độc nhất vô nhị để thi hài định giới tính chất là Haxenia đặc biệt sợ ma. Cứ nhắc đến ma là cô ấy ngay tức thì buzz tôi, bảo còn nói nữa sẽ giận. Haha.. Chọc thì sợ cô ấy giận mà điều động đó lại là thứ duy nhất tôi có thể đem ra dọa Haxenia.  



Tôi không phủ nhận là hàng ngày mình vẫn trông chờ để được gặp cô ấy, nhưng nếu nói là thích thì chắc là chẳng thể khẳng định. Với lại, đối với người bạn gái kia, có trạng thái gọi là gì?



Me: Nếu sau này anh muốn gặp em thì sao?

Haxenia: Em thích mùa đông.

Me: Tại sao? 

Haxenia: Vì mùa đông em sẽ mặc áo quần rất đẹp. Haha...

Me: Anh có thể sẽ đi xa lâu lắm.

Haxenia: Trước khi anh đi, em sẽ gặp anh một lần. Vào mùa đông, nhưng không biết mùa đông năm nào.



Tôi bỗng nhiên cảm thấy xa xôi. Thành phố mùa đông rất lạnh, gió từ biển thổi vào khiến tôi tê cứng. Haxenia mà tôi nghĩ là một cô gái cương cường nhưng mỏng manh. Sẽ đứng trước biển, nhìn bầu trời ơi tuyệt vọng. Thu tay vào túi, rụt cổ vào khăn, tóc bay biến trong gió. Cô ấy sẽ mặc một chiếc áo khoác dày, màu sắc sặc sỡ, nổi trội trong tiết trời đất ơi ảm đạm. Nhưng khuân mặt em sẽ không tươi tắn như vậy. Haxenia sẽ không vì chưng mùa đông đã đến mà cười rất tươi. Tưởng tượng đã thấy cô đơn quá đỗi. 



Tiết trời đã vào thu. Những cơn mưa bắt đầu rải rác. Đã một tuần rồi tôi không gặp Haxenia, hằng ngày cứ đến 11h lại ngồi đờ đẫn trước màn hình máy tính nhìn cái nick tối đen. Mưa rơi tí ti tách ngoài sân. Trống vắng đến tột cùng. Một hai ngày có trạng thái cho là thói quen mất đi. Nhưng đã một tuần trôi qua, tôi ngập ngừng nhận ra rằng đó là cảm giác nhớ nhung. Đợi cô ấy một tuần, quen cô ấy một tuần, nhớ cô ấy một tuần. Tình cảm của tôi lại yếu mềm vậy sao? Cũng tiền là bạn trên mạng. Hơn một tí là khách qua đường, tôi lấy cớ gì để thương nhớ một người xa lạ.  Đoạn chat lần đầu tiên tôi gặp Haxenia trên Chat với người lạ vẫn còn lưu trong text. Trước đây chưa bao giờ làm như vậy, không hiểu tại sao đối với cô ấy lại muốn lưu giữ tất cả. Tôi không bao giờ tin vào cái gọi là tình yêu sét đánh, nhưng không thể phủ nhận rằng tôi đã bị Haxenia thu hút từ phút đầu tiên. Tình cảnh này có thể gọi là gì?



Nghĩ đến đây lại tự hỏi bản thân mình. Nếu cô ấy vĩnh viễn biến mất thì sao? Lồng ngực bỗng nhiên tư lự trĩu nặng. Mỗi đêm tôi sẽ đối diện với màn hình máy tính, nếu đọc hết tin tức sẽ lên youtube xem cái gì đó rồi ngủ. Trong đêm tối chán nản và nhạt nhẽo. Sẽ không háo hức đăng nhập yahoo xem Haxenia đã lên chưa. Sẽ không nghe thấy tiếng "giọt nước" - theo như Haxenia nói mỗi lần tin nhắn đến. Sẽ không ngồi đếm từng giây rồi đoán xem Haxenia bữa nay thế nào, có mỏi mệt gì không. Và quan yếu nhất là không được gặp cô gái mà tôi đã lỡ đặt quá nhiều tình cảm rồi. Tôi còn chưa biết tên em. Không cần phải hứa hẹn gì với tôi, chỉ cần cho tôi biết em có quay lại không, sẽ phải chờ đến bao lâu. Và nếu như em không trở về nữa, làm ơn hãy để lại một cái tên. Để sau này đang bước vội trên đường có nghe ai đó khẽ gọi sẽ đột ngột dừng chân, nhớ ra rằng mình đã từng có một cuộc tình như thế.



Ngày hôm sau, tôi nhận được lời tỏ tình của cô bạn gái trên mạng đã quen một năm. Trong lòng lại rối ren lần nữa. Cô gái ấy đối với tôi như một người bạn thân, không liên lạc thì thấy nhớ nhung. Đối với xúc cảm của cô ấy thì rất lưu tâm, cẩn trọng không để cô ấy phật lòng. Nếu Haxenia là con lật đật, có trạng thái thoải mái chơi cùng, không sợ làm cô ấy ngã cũng chẳng sợ làm cô ấy đau thì cô gái này lại như một con búp bê thủy tinh trong lồng kính, rất dễ rơi vỡ, rất dễ tổn thương. Tình cảm đối với hai người đều tựa như nhau, không phân biệt hơn kém. Tôi chẳng biết phải làm sao với cục bòng bong này. Cảm xúc cứ lộn lạo trong đầu, không cách nào thoát ra được. 



Đúng 11h, nick Haxenia đột nhiên sáng lên. Tôi như thú xổ lồng, nhảy vào ngay:



Me: Một tuần nay em đi đâu?

Haxenia: Em có onl, nhưng cố ý không cho anh thấy. Chắc anh hẫng hụt chứ. Haha...

Me: Tại sao em làm vậy?

Haxenia: Đối với ai em cũng vậy hết, khi thấy đủ thân rồi thì lại thích cho người khác chờ đợi.



Tôi hốt nhiên thấy hẫng trong lòng. Tôi đã chờ đợi như thế, lại vẫn tiền nằm trong số "đối với ai cũng vậy". Dù tôi có gắng bao nhiêu cũng không cách nào nắm bắt được cô ấy. Cảm giác đó khiến tôi nghi ngờ Haxenia, cũng nghi ngờ bản thân mình.



Me: Nếu mai anh không onl yahoo nữa thì sao?

Haxenia: Thì em sẽ rất buồn. Anh không onl nữa thật sao?



Haxenia gửi đến một icon khóc lóc khiến tôi xót xa. Nhưng cũng không dám nghĩ quá nhiều vì chưng trong phút chốc cô ấy lại trở nên nhỏ bé đáng thương xót như vậy. Nói như cầu xin.



Me: Anh không biết. Em buồn thật sao?

Haxenia: Em sẽ không còn ai thức khuya cùng. Với lại em thích anh lắm mà.



Đọc đến câu sau, đầu tôi như có dòng điện xẹt ngang qua. Tim đập mạnh như khoảnh khắc bắt gặp mối tình đầu. Haxenia bảo thích tôi? Tôi có trạng thái tin được mấy phần?



Me: Thích anh á?

Haxenia: À. Là thích như thích một người bạn.



Tôi biết là không thành ra mong quá nhiều nhưng cũng không tránh khỏi nỗi hẫng hụt trong lòng. Haxenia thích tôi như một người bạn, còn tôi thì thích cô ấy. Cảm giác như cán cân tình cảm sắp sửa đổ ụp lên người tôi rồi. Chỉ cần ngay giây phút đó thôi, nếu Haxenia bảo rằng cô ấy thích tôi, dù đồng cân là tình cảm mập mờ, tôi sẽ ngay ngay lập tức yêu cầu  một cái hẹn. Cô ấy tất nhiên sẽ không đồng ý nhưng tôi sẽ chờ. Biết là quá đường đột mà vẫn không ngăn được bản thân có suy nghĩ đó. Tôi đã bị Haxenia làm cho ngốc nghếch rồi.



Me: Bạn trên mạng nói thích anh. Nếu anh cũng thích sẽ yêu xa.

Haxenia: Anh thích không?

Me: Anh không biết. Giữa thích và yêu là gì?

Haxenia: Em chưa yêu ai cho nên không biết. Nhưng mà đối với em thì bạn trên mạng thành ra giữ một ranh giới.

Me: Giữa em và anh có ranh giới đó không?

Haxenia: Có.



Cô ấy không nói gì thêm. Chỉ lãnh đạm một chữ "có", khẳng định bức tường thành tít tắp giữa chúng tôi. Cô ấy không muốn bước qua, cũng cảnh báo rằng phải rất khó khăn tôi mới bước qua được. Haxenia, em là ai?



Tắt máy tính, tôi không cách nào ngủ được. Tình cảm cứ giăng mắc trong lòng. Tình cảm một năm, tình cảm một tuần. Búp bê lật đật, búp bê thủy tinh. Thuần khiết, bí ẩn. Yahoo, facebook. Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng có một ngày mình lại bị đặt vào điều kiện này, lại là thứ cảnh ngộ mập mờ trên mạng.  Nếu hôm đó tôi không lên Chat với người lạ mà đi ngủ luôn, có lẽ đã không có ngày hôm nay. Thế nhưng đó chỉ là giả định bởi tôi chưa bao giờ ăn năn vì đã gặp Haxenia. Từng hứa với cô ấy rằng khi nào Haxenia có bạn trai tôi mới được có bạn gái. Đã tưởng tưởng rằng một ngày nào đó có thể nắm tay Haxenia nhưng bít tất cả tiền là nằm mơ tưởng, Hiện thực khó khăn hơn rất nhiều.



Cuối cùng đã ra một quyết định. Dù đúng hay sai tôi cũng muốn có một kết quả.



Me: Sau này em có gặp anh không?

Haxenia: Em đã nói rồi, đến thời điểm thích hợp em sẽ gặp anh độc nhất vô nhị một lần.

Me: Anh có bạn gái rồi.



Nói ra câu đó, tim tôi như muốn vỡ tung ra. Không biết Haxenia sẽ cảm thấy như thế nào nhưng tôi thì không thấy thanh thản chút nào.



Haxenia: Là người đó sao?

Me: Ừ.

Haxenia: Anh hứa với em những gì?

Me: Tất cả anh đều nhớ nhưng riêng cái đó có nhẽ không thực hiện được.

Haxenia: Anh cho rằng em có thể chấp thuận lời hứa hươu hứa vượn à?



Tôi bắt đầu cảm nhận được sự phẫn nộ của Haxenia. Trong lòng trĩu nặng. Muốn nói một lời xin lỗi.



Me: Anh thích em, cũng thích bạn gái anh nhưng anh đã quen cô ấy một năm rồi.

Haxenia: Haha, anh nói như kiểu em là chọn lọc của anh ấy nhỉ? Giờ anh không đến với bạn anh thì cũng chẳng có chỗ nào cho anh đi đâu. Em không thích anh.

Me: Như vậy thì tốt.



Dù có chút thanh thoát bởi không làm tổn xót thương Haxenia nhưng vẫn không ngăn được nỗi xót xa trong tim. Tôi thua... sớm muộn tôi vẫn thua cô ấy. Ngay từ đầu chính thị tôi là người chủ động muốn gặp lại. Mỗi lần bảo ai out sau sẽ làm chó, tôi cũng tự nguyện thoát sau bởi sợ Haxenia sẽ ở lại một mình. Đến bây giờ khi đã chọn người khác vẫn đau lòng bởi trước giờ thì ra tiền là tôi đơn phương. Haxenia nói đúng, lên mạng, ai đặt tình cảm nhiều hơn người đó sẽ thua. Tôi thua... thất liệt thảm hại.



Haxenia: Em không tin anh nữa.

Me: Anh xin lỗi.

Haxenia: Nên chúng mình cũng không cần liên lạc với nhau thêm.



Tôi lặng người. Biết là không có tình cảm gì nhưng cô ấy có trạng thái rũ bỏ tôi nhanh đến vậy sao? Thật sự chẳng có một chút gì quyến luyến với tôi sao? Sự hờ hững của Haxenia là điều làm tôi hứng thú với cô ấy nhưng cũng có lúc khiến tôi tổn thương xót sâu sắc.



Me: Không trạng thái tiếp kiến tục thật sao?

Haxenia: Có gì anh nói nhanh đi, lần cuối rồi.



Là cơ hội cuối cùng? Muốn giữ cô ấy lại. Dù chẳng thể tiếp kiến thô lỗ như trước đây nhưng tôi thật sự không muốn cắt đứt với Haxenia. Chỉ nghĩ đến ôi thôi cũng đã thấy trống trải trong lòng.



Me: Anh không biết nói gì cả. Có lẽ là cảm ơn và xin lỗi em thôi.

Haxenia: Nếu xong rồi thì xóa nick em đi.

Me: Cho anh tên em.

Haxenia: Để làm gì?

Me: Anh muốn biết, không thể để em bặt tăm mà chưa kịp biết gì được.

Haxenia: Không cần thiết. 



Nói rồi đột nhiên nick của Haxenia tối đen. Sau đó là thông báo của yahoo, cô ấy đã chặn tôi. Qủa nhiên là như vậy, lanh lùng dứt khoát, không cho người khác đường lùi. Haxenia là một cô gái nhẫn tâm. Tôi ngồi đẫn đờ trước màn hình máy tính. Out ra rồi lại vào, mong rằng khi đăng nhập sẽ thấy một tin nhắn off cô ấy để lại. Haxenia đi rồi. Đi thật rồi. Đến lời cuối cùng cũng không muốn nói với tôi. Tôi đối với cô ấy chỉ có vậy ôi thôi sao? Mở bộ phim yêu thích, nỗ lực xua đuổi nỗi dằn vặt trong tim. Biết là có tình cảm với cô ấy nhưng chưa bao giờ nghĩ sẽ đau lòng thế này. Khoảnh khắc này, khi đã xóa tôi ra khỏi cuộc đời, Haxenia đang làm gì? Có chút mắc mứu nào không? Bộ phim đã trôi qua một nửa, tôi vẫn không cách nào tập kết được. Lại đăng nhập vào yahoo, rồi thất vọng out ra.  Tôi rút điện thoại, gửi cho bạn gái một tin nhắn: Chúc em ngủ ngon. 



Không có hồi âm. Đúng vậy, cô ấy không phải là Haxenia, đã 1h rồi. Giờ  này tiền có Haxenia là còn thức. Tôi đang nghĩ gì vậy chứ. Dùng bạn gái mình để lấp đầy trên dưới trống bởi vì Haxenia tạo ra ư?



Tắt máy tính. Đi ngủ. 

Trong mơ, tôi gặp một cô gái mắc váy trắng có nụ cười rực rỡ. Tôi không cách nào với tới được, bỗng nhiên rơi nước mắt.



Tiếng đồng hồ in ỏi làm tôi tỉnh giấc, sờ thấy nước mắt ấm nóng trên mặt mình.

Bình thường như mọi khi sẽ bật máy tính chất lên check mail hay lướt fb gì đó, nhưng hôm nay lại kéo dài thời gian đánh răng và thay quần áo để tôi không còn đủ rảnh rỗi mà lên mạng nữa. Cuộc sống cứ diễn ra như vậy. Sáng đi học, tối lên mạng gặp bạn gái. Thỉnh thoảng nhớ nhung có thể nhắn 1 dòng tin hay gọi một cuộc điện thoại. Nhưng đại nhiên không lên yahoo lần nào nữa. Tôi không nghĩ yêu đương lại khiến mình trống rỗng như vậy. 



Một tuần sau, khi đã phẩm bình tĩnh lại, tôi mới chầm chậm gõ tên tài khoản, đăng nhập vào yahoo. Có mail mới.



"Em thích mẫu người như anh. Nhưng không bao giờ chấp thuận loại người không giữ lời hứa. Điều đáng tiếc nhất đích thị là gặp nhau sai thời điểm, chưa bao giờ ân hận bởi chưng đã gặp anh."



Bức thư được gửi mà lúc 3h sáng ngày hôm đó. Tôi lặng người. Thì ra Haxenia cũng thao thức như tôi, cũng trĩu lòng như tôi. Cũng có tình cảm với tôi, mặc dầu ít hay nhiều. Tôi rút cục vẫn thua Haxenia, trước cô ấy cũng giống như một đứa trẻ, thậm chí còn hiểu ngược lại những gì cô ấy nghĩ. 



Ngay ngay lập tức tôi trả lời email:



"Làm ơn cho anh biết tên em. Chúng ta có thể tiếp kiến tục chứ?"



Yahoo báo thư đã được gửi. Tôi lại gửi thêm lần nữa, sợ sẽ không đến được tay Haxenia. 



Bức thư cũng đã gửi đi. Tình cảm cũng đã trút ra hết từ đáy lòng. Nhưng một chút hồi âm cũng không nhận được. Đến bây chừ thì tôi không còn đợi nữa, bởi chưng mùa đông đã đến rồi. 



Haxenia hẹn sẽ gặp tôi vào mùa đông, cũng đã lỡ hẹn mùa đông trước. Đến bây chừ vẫn chẳng thể hiểu nỗi tôi với cô ấy lúc đó là gì của nhau. Nhưng dù là gì thì bây chừ có lẽ cô ấy cũng đã quên tôi rồi.



Có tin nhắn báo đến, là bạn gái cũ: 



"Có muốn gặp em không?"



Tôi đứng trước biển, nhìn sắc trời ảm đạm. Thu tay vào túi, rụt cổ vào khăn. Bây giờ có lẽ Haxenia cũng đang nhìn bầu trời ơi đại vọng, ko cười bởi mùa đông đến.



Còn tôi đã đến lúc rời đi.

Thứ Hai, 15 tháng 9, 2014

truyen sex - Hoa hồng trắng không dành cho em

Không có gì là cực kì đối, thành thử cũng không có nỗi đau cực kì đối, bởi chưng thế con người ta luôn có thể vượt qua cho dù nặng nề đến đâu, con tim sẽ tự có liều thuốc xoa dịu nếu lý trí cất lời cho phép.


day la noi dung footer


Kang


Đó là một ngày mùa đông lạnh lẽo - ngày của những cơn mưa âm u và dài dằng doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi nhat dẵng. Chiều hôm đó – một buổi chiều ngột ngạt khó thở sau khi bị keo kiết văng khỏi một thằn lằn tình, tôi xếp lại những bức bối trong người, đánh xe ra bờ sông, một dòng sông xanh trôi êm ả với không khí yên tĩnh đến nhẹ lòng. Một thằng nam giới ba mươi tuổi, sự nghiệp đầy đủ cũng có lúc hoang mang như tôi lúc này.


Và tôi đã thấy em, ở đó, trong bộ váy đen quá đầu gối, chiếc ô đen che hết nửa khuôn mặt. Không hiểu sao tôi lại rất để ý đến em. Cái cách em một tay cầm ô, một tay khẽ vuốt tóc và lặng người nhìn dòng sông trước mặt u uẩn đến lạ thường. Dường như nhận thấy ai đó đang hướng về mình, em nhìn về phía tôi. Đôi mắt ấy lặng lẽ đến lịm người!



Minh Nguyệt


Dưới tán hoa giấy mỏng tan, một người con giai dịu dàng vuốt tóc cô gái và trao cô một nụ cười ấm áo. Cô gái mắc cỡ thùng, áp trán mình vào trán người yêu. Bó hoa hồng trắng dưới chân rỡ ràng như màu nắng.


Bỗng cô gái nghe tiếng gọi từ đằng sau, giật mình cô quay lại. Một cô gái khác với đôi tay đầy máu, khuôn mặt trắng bệch, đôi mắt đỏ vằn thù hận, nhìn chằm vào cô. Cô gái ấy mỉm cười – một nụ cười sắc lạnh, miệng thì thào:


"Là mày! Thì ra là mày!!!"


" Mày sẽ phải trả giá! Mày sẽ chẳng được hạnh phúc đâu! Không bao giờ!!!"


.


.


- Không, chị, không phải em, không phải em!!!


Tôi hét lên, mở to mắt. Căn phòng tối om đập vào trước mặt. Thì ra là một giấc mơ. Tôi thở hổn hển, khẽ vuốt mồ hôi trên trán. Ánh mắt vô thức hướng về nơi có đóa hoa hồng trắng của một người lạ nào đó trao tặng mình chiều nay.


Hôm nay lại một đêm mất ngủ.


Tôi ngồi dậy, đi pha tách cà phê theo thói quen, rồi kéo rèm cửa sổ lặng lẽ ngắm thành phố. Không có cái ầm ĩ hối hả, thành phố trở thành ra hiền từ hơn hẳn. Ánh đèn ống chiếu vào căn phòng để lại một trên dưới vàng như mảnh trăng chiếu xuống sân nhà, đồng cân khác một điều màu vàng của ánh trăng kia ngọt ngào hơn rất nhiều.


Ngấp nháp chút cà phê, tôi ngẩn người. Mà thực chất tôi cũng chẳng biết mình đang nghĩ gì, đúng hơn là chẳng có gì để nghĩ. Ôi chao! Thật điên rồ!


Để đỡ trống trải, tôi bật radio lên, đó là đồ đánh vật độc nhất vô nhị trong phòng có màu trắng. Tôi ghét màu trắng. Nhưng tôi lại chẳng thể vứt nó đi được.


Giọng nữ ca sĩ vang lên trong không gian tĩnh lặng:


"Đã đến lúc em phải ra đi,


Đã đến lúc chia lìa đôi ngã,


Hạnh phúc vỡ nát trên môi, cuộc sống quá ngắn thật rồi!..."


Đó là bài hát yêu thích của một người. Bất chợt, tôi lặng người, mắt mờ đi.


Kang


Tôi lại gặp em. Vẫn một chiều mưa. Có lẽ em có duyên với những cơn mưa. Mà em cũng giống một cơn mưa, bất hốt nhiên đến, bất đột nhiên đi, và luôn ứ lại trên chiếc lá những giọt nước long lanh như hạt pha lê. Tôi ngồi đối mặt em, cách một bàn, còn em, em đang cúi đầu đọc sách. Ánh nắng ban mai khẽ nô giỡn trên mái tóc đen huyền của em, làm nó ánh lên màu ấm áp. Thế nhưng những tia năng ấy tuồng như không thể xua đi sự lặng lẽ, ở em. Đóa hoả hồng trắng tôi cố gắng tình để lại cũng u sầu theo ánh mắt em. Lúc đó không hiểu sao, tôi thấy con tim già cỗi của mình lạc nhịp. Sao em thường xuyên buồn như thế!


Minh Nguyệt


Cầm trên tay tấm văn bằng khen thưởng của một trạng sư xuất sắc, tôi thấy nhẹ lòng. Thế là đủ!


Vội vã trốn khỏi cuộc ăn mừng, tôi về nhà, thay bộ váy đen rồi đánh xe ra bờ sông.Dòng sông êm đềm trôi, lúc nào cũng vậy, ở đây luôn yên lặng như mảnh sông quê hương, mỗi chiều về thái dương trải dài trên mặt sông ấm áp.


Tôi bước sát bờ sông, nhìn bóng mình dưới nước. Đôi mắt sắc sảo, mái tóc ngang vai mạnh mẽ. Tôi ngây người ngắm khuôn mặt thân thuộc mà như xa lạ kia rất lâu. Có cái gì nhèn nghẹn ở cổ, môi mặn chát. Tôi thả tấm bằng khen xuống nước và...nhảy xuống.


Tự sát! Một hành động yếu hèn khi không còn gì bám víu xung quanh!


Nước ngập vào miệng, vào mũi. Lồng ngực như bị rút. Rất ngạt. Rất đau. Tim cũng rất đau. Một ý nghĩ bất bỗng nhiên đến liệu ở thế giới bên kia người ấy có dung tha cho tôi ?. Tôi bắt đầu mộng mị hồ, bên tai lại vang lên tiếng ai đó gọi mình. Nhưng doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi nhat rồi vớ cả cũng chìm vào bóng đen. Tĩnh lặng!


Ngày bữa qua của quá khứ


Tôi và chị Hai lớn lên ở một vùng quê thanh bình, có dòng sông chảy qua hiền hòa, có cánh đồng lúa trù phú. Tôi tên Minh Nguyệt, chị tên Minh Hằng. Chị ước nằm mơ thành một trạng sư xuất sắc, tôi mộng mê là một nhà văn. Chị mạnh mẽ, tôi ngây ngô. Chẳng thể tìm một điểm chung nào khác hai khuôn mặt y đúc từ chị em tôi. Chị hai rất xót thương tôi. Nhìn cái cách chị dắt tay tôi băng qua những thửa ruộng giữa trưa hè để đưa tôi đi học, tôi đã thấu điều đó.


Lớn lên hai chị em theo ba ra thành phố, bỏ lại sau lưng những chân trời tuổi thơ ấu với cánh diều bay cao mỗi chiều, với giọt mồ hôi mặn chát lúc phụ mẹ gặt lúa. Chị em tôi thành người thành phố.


Tôi bắt đầu có những trên dưới trời riêng. Người lạ. Người quen. Bạn bè. Và cả anh. Tôi quen anh tình cờ và cảm nắng anh từ cái nhìn đầu tiên. Còn anh, anh bảo anh thích nét ngây thơ, hồn nhiên đến phải ghen tỵ của tôi. Cứ thế chúng tôi đến bên nhau, như lọ lem chợt chốc gặp được hoàng tử và bắt đầu một ái tình màu hồng đẹp đẽ. Anh chiều tôi như công chúa, thường xuyên trao tặng tôi những bó hoả hồng trắng rực rõ nhất. cái cách anh rét mướt nhìn tôi, trao tôi nụ cười dịu dàng làm tôi say ngất. Nhưng anh chỉ bảo thích chứ không yêu và cổ điển tích thì có bao giờ thật, huyễn hoặc có thật đi chăng nữa thì cũng vì chưng nhọ nhem tự viễn ra mà thôi. Anh là người tình của chị hai. Tôi không hề hay biết Tình yêu cả anh chị đã kéo dài ba năm. Ba năm ấy không quá dài nhưng cũng đủ để một điều động gì đó trở thành ra nhạt nhòa. Nhưng có nhẽ tôi không xuất hiện thì anh cũng chẳng thành kẻ khốn nạn đến vậy. Ngày chị hai bắt gặp hai chúng tôi là ngày âm u nhất đời tôi. Tôi chẳng thể nhớ được gì ngoài cái chết của chị. Có lẽ hai chị em tôi giống nhau, yêu anh say đắm. Hôm đó, chị gọi tôi đến, tâm khảm tôi cứ như sợi dây diều bị gió thổi phồng lên mà đôi tay nhỏ bé của tôi chẳng tài nào giữ nổi. Nếu chị không yêu tôi nhiều đến vậy thì có lẽ bây chừ chị cũng chẳng căm hờn tôi như thế. Khi tôi đến, chị nằm giữa vũng máu. Đỏ đến lịm người! Chị nhìn tôi, đũa hận. Ánh mắt đó suốt thế hệ tôi không quên, tưa như ánh mắt chị nhìn ba khi ông bỏ nhà ra đi theo người đàn bà khác.


- Hai người sẽ phải hối hận. Mày sẽ phải trả giá. Mày sẽ phải sống trong day dứt bởi chưng cái chết của tao. Ha mày sẽ không giờ hạnh phúc đâu, con ngốc ạ!


Tôi không biết phải làm sao cho máu chị ngưng chảy, tôi đồng cân biết ra sức bịt miệng vết thương. Tôi phải nói với chị rằng người anh yêu là chị, rằng tôi chỉ là kẻ chen ngang, mê hoặc rằng chị không phải tắt hơi vì chưng loại nam giới đáng chửi rủa ấy, rằng vẫn còn có ngày mai mà chị. Nhưng không, tôi lại chẳng nói được gì. Tôi chỉ có thể rấm rứt:


- Chị hai chị đừng bỏ em mà chị hai, em thương xót chị hai lắm!


- Tao sẽ phải bỏ mày! Tao ghét cái cách mày cười ngây ngô, tao ghét sự bàng quan của anh ấy với tao khi mày xuất hiện, tao ghét cái cách hai người cười nói. Thì ra là mày. Mày đã cướp tất cả của tao.


Thì ra chị đã biết, từ lâu. Tôi khóc nấc lên. Không, không phải tôi! Nhìn dòng máu nhuộm đỏ chiếc váy trắng, tôi ngây người trống rỗng. Chị hai mất, tâm tôi cũng tắt nghỉ theo.


Kang


Em vẫn cứ im lặng, dù tôi có ở bên, có vỗ về, có chăm nom em. Lúc kéo em từ dòng sông lạnh băng, tôi thật sự rất muốn đánh em. Mạng sống là thứ người khác phải giành giật, còn em, em lại quăng quật bỏ không thương xót tiếc. Và rồi, em kể cho tôi nghe về câu chuyện của mình. Ánh nắng buổi chiều tà ấy thẫm lại như màu mắt khói.


Những ngày sau đó, em lại càng ít nói hơn, đôi mắt như trống rỗng vô hồn. Em đập nát tất cả lọ hoa hồng trắng tôi tặng cho em. Tôi bảo em đập thì cứ đập, huê hồng trắng vẫn cứ rạng rỡ màu trắng mà thôi. Tôi thấy em ngẩn người, khóe mi em ươn ướt.


Những ngày sau đó, em vẫn lặng thinh. Nhưng cái lặng thinh này làm tôi yên bụng hơn. Tôi biết em đang nghĩ suy cái gì. Không có gì là tuyệt đối, nên cũng không có nỗi đau tuyệt vời đối, do thế con người ta luôn luôn có thể vượt qua dù cho nặng nề đến đâu, con tim sẽ tự có liều thuốc xoa dịu nếu lý trí cất lời cho phép. Em hỏi tôi khi nào em sẽ hết buồn. Còn tùy em buồn vì chưng gì cơ, cô bé ngốc ạ, dầu em có buồn đau thế nào, mai sau vẫn cứ đến phải không?


Những ngày sau đó, em bắt đầu nói chuyện. Em nói rất nhiều, cười cũng rất doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi nhat nhiều. Em cho tôi nghe một bài hát nào đó, có câu:


" Đã có lúc em phải quên đi. Có lúc em lại suy nghĩ...


Đừng cố gắng chèo kéo them chi? Đừng nỗ lực mãi được gì?"


Minh Nguyệt


Cảm ơn anh nhá Kang. Bó hoa hồng trắng hôm nay anh tặng em cực kì đẹp luôn đấy! Em cười tít mắt mà trong lòng rộn rã vui. Anh có muốn nghe câu kết bài hát em rất thích kia không?


" Có chút ánh sáng phía cuối con đường khi đôi tay em dần dần buông


Nắng vẫn lên nhẹ nhàng...


Người Sói