Có những chiều lạc lõng giữa phố đông,
ta chơi vơi trong những miền gió thổi,
chấp nhặt thả trôi những tâm sự chưa nói nổi,
nhặt nhạnh lại đôi lần ký mỏ ác đã vỡ tan...
day la noi dung footer
Có những khi tâm tình không tốt, có một số mệnh người lựa chọn hòa mình vào dòng người xô bồ rộn rịp ngoài kia, muốn trộn lẫn mình vào giữa bề bộn để lãng quên đi những giờ khắc đơn chiếc và bất lực; cũng có người lựa chọn việc nghiền ngẫm một mình ở một góc A, B, C nào đó để gặm nhấm nỗi buồn và bình phẩm ổn doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi nhat lại chút xáo động trong tâm linh hồn không yên. Đó là lúc ta thấy thiếu vắng một người, bỗng nhiên nhớ một người và cảm thấy cô đơn đến chạnh lòng.
Nếu có một nơi để hướng về, liệu chừng còn có ai đang tâm tự nguyện lựa chọn cô đơn? Đôi khi, chỉ nguyện tin tưởng, cô đơn tiền bởi vì ta trưởng thành mà tìm đến.
Hay...
Có những chiều gió nổi không tên, là lúc ta tình cờ dạo ngang qua một một con phố cũ, một cửa hàng hay quán xá nào đấy, rồi bỗng nhiên nhận ra, ồ, góc nhỏ này sao mà quen thân đến thế, ngay cả cây ven đường cũng có chút kỳ lạ ấm chuyên xao. Đó cũng là lúc ta nhận ra, hóa ra có những điều thân quen đã trở thành bản năng, ăn sâu vào trong tiềm thức, đồng cân chờ chực trào ra khi ký mỏ ác ùa về.
Tình cờ đồng cân xảy ra khi người ta cố tình không muốn nhắc...
Nếu vẫn còn êm đềm, hạnh phúc ở bên nhau, còn tay níu tay để tìm nhau trong những ngày gió nổi, còn những cái ôm dịu dàng mà ấm áp, còn hơi thở nồng nàn mà phảng phất yêu thương, liệu chừng người ta có còn dạo ngang qua những nơi đã gọi là kỷ niệm để mà hồi tưởng tìm về?
Hay...
Có những ngày tâm tư đột nhiên trở cho nên vui vẻ lạ thường, là lúc ta đạt được thành công, là lúc ta hoan hỉ cho những cuộc vui mới, ái tình mới, hạnh phúc mới hay niềm tin mới, đôi tay ta chốc lát sẽ hướng về ai, đó là người thân, gia đình, bè bạn hay đồng cân là một người đã xa tiền còn tồn tại trong một góc khuất đã trở thành thử xa lạ?
Chỉ xin nhớ rằng, dẫu là ai cũng không còn quan trọng, trái tim đôi khi đồng cân có lý lẽ của riêng mình, đồng cân là, đừng nhầm lẫn giữa kí vãng và hiện tại, giữa hiện thực và nỗi nhớ, giữa mai sau và một phút yếu lòng!
Nếu không có những hẫng hụt và mất mát, nếu không có người rời xa ta sao có cơ hội để một người khác bắt kịp chuyến xe tình đời mà đậu lại bến ta trong những nỗi đơn chiếc và tổn xót thương tưởng chừng không hề được cứu rỗi?
Nếu không có những ngày thất liệt và chán nản đầy u buồn sao ta còn biết đến cuộc thế vẫn còn vô số những niềm vui và thời cơ khác?
Nếu tiền có những ngày bình phẩm yên, lẳng lặng với một màu mây xanh biếc, sao ta có trạng thái biết đến cuối ngày gió cũng sẽ tàn, mây cũng sẽ trôi, trời đất dần tắt, ánh sáng nhạt nhòa?
Thế giới vẫn cứ quay cuồng trong những guồng quay mặc định, một năm bốn mùa chẳng hề đổi thời gian, cây vẫn doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi nhat cứ thay lá, đời vẫn cứ thế mà trôi, tình đời cũng cứ thế mà nhạt nhòa...
Đó cũng là khi ta nhận ra, có những chiều ta vẫn cứ lạc lõng giữa phố đông, giữa dòng người mặc dù có xô người thương đến khó thở, giữa những vòng tay ấm như chưa bao giờ muốn mở, để một phút lơi là rồi vụt tắt trôi qua...
Trải qua bao thăng trầm, trải qua bao tổn thương xót và dù rằng có một mình tiếp kiến thô lỗ đi qua bao lăm chiều cô đơn trời đất đầy gió nổi, hãy cứ vững bước chân mà tiếp tục, tiền cần kéo áo đủ kín, kéo mũ đủ cao, kéo lòng mình đủ để không lao đao và lạc lõng. Thế là đủ rồi!
Yêu thương xót dầu có đậm sâu đến đâu mà không bền lâu thì cũng sẽ mau nhạt màu.
Tình dù rằng có trải qua biết bao thương đau mà không đến được với nhau cũng tiền là trái đắng...
Chính bởi chưng thế, có những chiều ta vẫn cứ lạc điệu giữa phố đông, lắng nghe thanh âm ồn ã của cuộc sống. Tâm – đồng cân cần lắng đọng, mọi vui buồn rồi cũng sẽ trôi qua...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét