Trước khi trở nên vợ tôi, em đã là đàn bà, oan trái thay, chẳng doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi phải là người phụ nữ của tôi. Em dâng hiến sự trắng trong của mình cho người đàn ông đầu tiên, sau đó hắn phủi tay, biến mất dạng.
Để theo đuổi em, tôi phải mất một thời kì khá lâu bởi vì em là người mẫn cảm và vô cùng mặc cảm, khi đó em chẳng còn niềm tin vào tình yêu. Tôi phải làm rất, rất nhiều những điều có thể để em hiểu, lúc đó thực sự tôi yêu em quá nhiều, tình yêu đó có lẽ cả thế cục tôi chẳng thể quên được.
Thế rồi tôi cũng cưới được em vào một ngày mùa hạ đẹp trời. Cuộc sống lúc đó quá viên mãn, em hiền lành, đảm đang, thường xuyên nhẹ nhàng với chồng, lo cho mẹ chồng và cả đứa em chồng lười biếng. Thế nhưng những gì quá yên ả lại dể mang lại cảm giác nhàm chán. Em hiền từ quá mức , đảm trách quá tay và dịu dàng quá thể. Đôi khi tôi cần một tẹo bướng bỉnh để được chiều chuộng em, cần một chút gợi tình khi lên giường để tình yêu của tôi nồng nàn hơn.
Rồi tôi gặp được cô ấy - ả nhân ngãi của tôi. Cô ta quyến rủ, quyến rũ và đặc biệt rất biết cách hút ánh nhìn và sự quan hoài của đàn ông. Thế là tôi lao vào cuộc tình ngoài luồng, say mê và điên đảo. Tôi quên mất mình đã là nam giới có vợ , thời gian dành cho gia đình trong tuần đồng cân tính chất văn bằng phút bằng giây. Còn đối với bắt nhân dịp tình – tôi gần như dành trọn.
Rồi chuyện gì đến đã đến, em phát hiện, trong một lần ngẫu nhiên đọc được tin nhắn trong máy tôi. Nhưng người nổi điên chẳng phải em, mà là tôi, đêm đó tôi đã tát em bởi chưng cái tội nghiệp tự ý đụng vào đồ của tôi . Tôi đi khỏi nhà khi trời đang đêm , mẹ tôi thấy ồn ã , chạy lên thì chỉ thấy em khóc, ngoại giả ... em chẳng nói gì thêm.
Chuyện gây lộn giữa tôi và vợ càng ngày càng nhiều, mà toàn là bởi vì tôi, tôi say xỉn, về đập phá và nguyền rủa em, trong một lần không cẩn thận, tôi đã đay em vì cái chuyện em đã-là-đàn-bà trước khi lấy tôi , mẹ tôi nghe thấy và từ đó bà chẳng còn thương xót em như trước . Mẹ tôi nghĩ rằng đó là căn nguyên của việc vợ chồng tôi xung đột , cách đối đãi của bà thay đổi chóng mặt. Em trông gầy hơn trước.
Thế rồi ả nhân tình xinh đẹp tôi bắt tôi li dị em để rước cô ta về, tôi không chịu, thế là cô ta ngúng nguẩy, giận hờn . Những điều động đó chưa bao giờ tôi thấy ở em, người đàn bà tội nghiệp của tôi. Sau một thời gian dài , tôi dọn ra ở riêng , vì chưng nhà cửa lúc nào cũng ồn ào, em thì chỉ thầm lặng chịu đựng. Từ khi ra riêng , tôi ngày một chẳng tôn trọng em, đã hơn một lần tôi trò chuyện tình tứ với nhân tình trước mặt em, hơn một lần em thấy tôi đi cùng cô ta, và chẳng phản ứng gì, tiền cúi mặt và đi thẳng. Dường như em thường xuyên cảm thấy mình là người có tội, thế cho nên chẳng bao giờ em dám phản kháng lại, chưa một lần.
Thế rồi em có thai, em nói với tôi với giọng vui mừng mà lâu rồi tôi chẳng nghe được. Tôi ôm em vào lòng, bất chợt khoé mắt cay cay, tôi chẳng biết vì lí bởi chưng gì, vui bởi chưng tôi sắp có con hay vì chưng tôi cảm thấy thương xót cho tấm thân em sao gầy quá. Tôi dắt em đi mua đồ, khoác vai em giữa phố đông người và trao em cái hôn nhẹ ấm áp, thế là em cười.
Điện thoại tôi reo lên từng chặp, cô nhân tình tôi gọi. Nụ cười đang trên môi em bổng tắt ngấm, ánh mắt vui mừng, sáng long lanh bỗng trở về với nỗi buồn như lúc trước.
- Anh ... có việc đột xuất.
- Anh đi đi.
Em chẳng ngăn tôi lại, dầu em biết tôi sắp đi đâu, sắp bên ai, sắp làm những gì.
Vậy là tôi bỏ em giữa đường phố đông người - khi em đang mang trong mình đứa con của tôi . "Anh muốn dừng lại", sau ngày hôm ấy, tôi nói vớỉ ả nhân tình như thế. Cô ta khóc lóc, níu kéo, thề sống thề chết... thế là tôi không nỡ.
Vì thế khi vợ tôi bầu so bì đến tháng thứ năm , mọi rợ chuyện vẫn như cũ.
"Em về nhà mẹ hai hôm nhé " - Em nhắn như thế khi tôi đang ở công ty, cũng đúng thôi, lâu lắm rồi em chẳng về thăm gia đình, tôi vui vẻ đồng ý. Ngày hôm ấy, tôi cũng quyết dứt với cô ta - ả bắt bồ xinh đẹp của tôi.
Tiếng chuông cửa bấm inh ỏi, tôi ngỡ em về, vội ra mở với lòng tràn ngập niềm vui - tôi đã trở về với em theo đúng nghĩa . Thế nhưng trước mặt tôi chẳng phải người vợ với nụ cười hiền hoà mà là một con phụ nữ nồng nặc mùi rượu , cô ta lao vào khóc và hôn tôi tới tấp. Tôi đẩy ra và sau đó là tiễng thét, tru tréo ... thế là buộc lòng, tôi phải kéo cô ta vào nhà. Tình nhân dịp của tôi sau một hồi khóc lóc bi thương thiết , cuối cùng cũng đã phẩm bình tĩnh.
- Anh bỏ em bởi sắp có con à ?
- Ừ.
- Vậy em sẽ đợi, khi nào con anh ra đời, chúng mình sẽ quay lại với nhau, phải không ?
- Xin lỗi, anh nghĩ mình nên dứt hẳn.
- Anh muốn quay về với vợ mình, cô ấy đã tội nghiệp quá nhiều. Em sẽ tìm được người đàn ông khác yêu em hơn anh, còn anh, anh nghĩ mình đã đi xa quá rồi.
- Anh ăn năn bởi đã yêu em sao, vì sao thế? Rõ ràng em đẹp, em giỏi giang hơn cô ta mà.
- Ừ, nhưng bình phẩm yên là cảm giác cả cuộc thế đồng cân có cô ấy là có trạng thái mang lại cho anh.
- Em không tin ... EM KHÔNG TIN
- Em phẩm bình tĩnh đi, em về được rồi , để anh đưa em về.
- K ... không ... Có kết thúc , anh cũng phải cho một cái kết như hai kẻ yêu nhau chứ , không được phũ như vậy.
- Em muốn gì ?
- Em muốn ở lại với anh đêm nay, đồng cân đêm nay thôi.
- Không được, có thể vợ anh sẽ về.
- Em xin anh, đây là điều cuối cùng em muốn.
Thế rồi cô ta lại khóc và tôi động lòng . Tôi nghĩ vợ sẽ không biết bao và tiền đêm nay thôi, tương lai ... cô nhân ngãi khổ thân kia sẽ không còn ở bên tôi nữa. Và thế là ... tôi đồng ý. Đêm hốt nhiên đổ mưa gió ... có hai kẻ tội đồ trong nhà.
CHƯƠNG II: MẤT
Tiếng cửa mở .... Tôi bàng hoàng. Em chết trân, đôi mắt em đang dán chặt lấy hai cơ thể loã lồ. Chẳng một giọt nước mắt nào kịp chảy, em ngã mạnh xuống nền nhà, bịch thức ăn còn sốt dẻo từ tay em văng ra, vung vãi khắp.
Còi xe cấp cứu reo lên inh ỏi, nhói tai và hình như bóp nát cả trái tim tôi. Máu từ chiếc váy hồng em mặc chảy ra ngày một nhiều ... Con tôi !!!Chưa đầy một tiếng sau , mẹ em và mẹ tôi đều hiện diện tại bệnh viện. Mặt mẹ em xanh mét, lo cho đứa con bụng mang dạ chữa, mẹ tôi thì thường xuyên miệng hỏi vì sao , vì sao , vì sao ......Tôi nói cả và cả hai người đều thảng thốt, gia tộc nào biết con người của tôi lại khốn nạn đến vậy. Thế là mẹ tôi khóc, có nhẽ bà ăn năn vì đã tàn bạo với đứa con dâu quá cỡ tội nghiệp của mình, và bà chẳng thôi ngừng chửi rủa tôi - thằng nam giới đáng ghê tởm . Mẹ em chẳng nói được gì, bà thất thần hướng mắt về phía cánh cửa màu trắng , cánh cửa mà phía sau đó chỉ có doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi một mình con gái bà vừa gồng gánh nỗi đau đớn quá lớn, vừa đối nghịch với lưỡi hái tử thần.
- Xin lỗi gia đình. Chúng tôi đã nỗ lực ... nhưng chỉ có thể cứu được người mẹ, đứa trẻ không qua khỏi.
Ông bác sĩ già, ánh mắt vừa lúng túng, vừa đau xót, ngập ngừng nói. Hai bà mẹ oà khóc , còn tôi ... tôi đồng cân biết đứng đó , tôi vừa giết đi dứa con của mình ...
- Và ... dù rằng đã tiêm thuốc gây mê, nhưng nước mắt của bệnh nhân dịp không ngừng chảy ... rất nhiều. Có lẽ cô ấy đã phải chịu đựng một cú shock quá lớn mà ngay bản thân mình không lường nỗi. Việc ấy đã gây ảnh hướng nghiêm trọng trong quá trình mang thai .... Tôi hy vọng gia đình hãy cổ võ và giúp bệnh nhân vượt qua nỗi đau mất con này, có thể khi tỉnh dậy nếu biết mất đứa con .... tôi e tâm lí của cô ấy sẽ không được ổn định ... Tôi xin chia buồn cùng gia đình. Mẹ tôi lao vào đánh, chửi, rủa tôi ...
- Mày chết đi, thằng chồng đốn mạt, mày hại tắt nghỉ con mày, mày giết trái tim vợ mày .... mày không phải con tao ... KHÔNG PHẢI.... KHÔNG PHẢIIIIIIII...Giọng mẹ tôi khản đi, rồi quá mệt, bà khuỵu xuống .... Đúng vậy, giá như bà đừng đâm ra đứa con như tôi , tôi sẽ không phải tự tay đập nát gia đình mình như thế này ....
Ngày hôm sau , em tỉnh! Mẹ em không cho tôi vào vì chưng sợ em sẽ không chịu được. Thế là tối đứng ở ngoà , bên trong tiếng nấc đau khổ của em vang lên bần bật. Những câu hỏi về đứa con bất hạnh từ miệng em tuông ra liên hồi, em cần hy vọng, em muốn một câu nói không sao, nhưng mọi thứ tiền là một sự thật đớn đau ... Mẹ em và mẹ tôi tiền biết khóc, đồng cân biết yên ủi ...
Không cầm lòng được, tôi bước vào, tôi muốn ve vuốt nỗi đau của em.Thế nhưng, vừa thấy tôi, đôi mắt đẫm nước của em long lên đáng sợ, trong đó chứa từ nỗi đau, chịu đựng đến nỗi oán hận, nan hoa thù ... chưa bao giờ em nhìn tôi như thế, chưa bao giờ. Em gào thét, tiếng thét xé cả không gian lặng im của bệnh viện, tiếng thét đau đớn, tiếng thét hận thù, tiếng thét đòi con ... Mắt em đỏ lên và em giảy giụa, em muốn tuông ra khỏi giường, em muốn giết tôi.... Các thầy thuốc ùa tới, kéo tôi ra, tôi không muốn ra, thà tôi để em giết đi còn hơn phải đối diện với chính thị mình lúc này. Cánh cửa đóng sa sầm lại, đau điếng, tiền còn tiếng thét của em, thế rồi nguôi dần ... nguôi dần . Họ lại tiêm cho em thuốc an thần, thuốc gây mê.
- Nó không còn nói được nữa.Mẹ em nói gọn lỏn như thế. Ánh mắt của bà không oán không hận nhưng lại chứa cả biển cả đau thương bởi chưng xót con.
- Vì sao ... hả mẹ?
- Bác sĩ nói bởi chấn chạnh lòng lí ... có lẽ trong tiềm thức, con bé không muốn tiếp xúc với ai nữa.
- Khi xuất viện, nó sẽ về ở với mẹ ...
- Vâng ạ.
- Từ đây cho đến khi tâm lí nó ổn định, con hãy chuẩn bị đơn li dị đi. Câu nói mẹ buông ra lạnh lùng, bất giác tôi không đứng nỗi. Quỳ thụp dưới chân bà, tôi van vỉ xin.
- Mẹ, xin mẹ đừng bắt con làm thế, con muốn chuộc lỗi.
- Có những khuyết điểm lầm có thể tha thứ, tuy nhiên có những khuyết điểm lầm cả ngàn đời cũng không thể nào rửa sạch được, và con đã gây ra một lỗi lầm vượt quá sự bao dong và thứ tha của con gái mẹ.
- Con không cần tha thứ, con chỉ xin mẹ cho con ở bên cô ấy, con đồng cân cô ấy từ xa cũng được, xin mẹ đừng bắt con làm đơn tiêu hôn ....
- Nếu con yêu nó, thì lúc đầu đừng đối đãi với nó như vậy, mẹ nghĩ mọi chuyện đã muộn quá rồi ...Tôi nghe tiếng tim tôi đứt đoạn , mắt tôi nước cứ chảy , tôi không muốn, không muốn .... không muốn ....
Ngày em ra viện, tôi chỉ có trạng thái đứng từ xa nhìn em, trông em như một cây khô sắp gãy, yếu ớt, phải nhờ sự giúp đỡ của các cô y tá kia mới có thể vào xe được. Em của tôi - Người đàn bà của tôi ....Những ngày sau đó, tôi như một danh thiếp xác rỗng không hồn, lang thang đầu này đáy kia chẳng ngừng nghĩ . Công việc của tôi bị bê trễ tôi cũng chẳng quan tâm, tôi đã gần như mất hết, thế nê , ôi thôi muốn mất hết ... cho vẹn toàn ... Thế rồi ả bồ bịch khốn nạn của tôi lại đến.
- Anh ...
- Cô đi đi.
- Không ... em sẽ ở đây , bên anh.
- Chưa đủ sao.
- Vì hai kẻ đáng chửi rủa như tôi và cô mà một người phụ nữ đã phải chịu nỗi đau tột bực cuộc sống , mà một đứa trẻ chưa kịp chào đời đã phải ra đi , thế chưa đủ sao.
- Chưa đủ sao, đích thị tay tôi bóp nát hạnh phúc gia đình tôi .... CHƯA ĐỦ SAO ... CHƯA ĐỦ SAO ...Tôi gào khóc như một kẻ điên, cô ta chạy đến, ôm chặt chẽ và thốt lên một câu đáng đâm trăm nhát.
- Ta sẽ xây dựng một hạnh phúc khác. Anh sẽ quên đi người đàn bà đó, đứa trẻ đó ôi thôi ...Cái xô mạnh làm cô ta té bật gọng, tôi cười mỉa mai cho cái câu "một hạnh phúc khác".
- Thứ đàn bà như cô ... tàn độc và vô lương tâm .... hạnh phúc khác à? Tôi sẽ giết nếu cô dám nói thêm một lần nào với tôi câu đó nữa. Thế rồi tôi quay lưng siêu vẹo bước đi, bỏ lại tiếng khóc chua chát phía sau.
Trong men say , có một người đàn bà già nhẹ nhõm dìu tôi vào nhà. Đun nước ấm và lau mình cho tôi. Mắt tôi hé mở , và thấy tóc bà ấy bạc hơn khá nhiều.
.- Mẹ à ...
- Ừ, chứ ai nữa.
- Mẹ ...con biết lỗi rồi....Mẹ tôi đau lòng, đồng cân xoa đầu như khi tôi còn nhỏ chứ chẳng biết nói gì hơn.
- Mẹ ...
- Ừ , mẹ đây.
- Tội con không dung thứ được phải không.
- Mẹ ... con không muốn mất thêm cô ấy ...
- Có ngàn lỗi lầm trong nhân dịp gian được dung thứ văn bằng sự khoan thứ có trong những trái tim chứa đầy ái tình thương của con người, con ạ. Mẹ không dám chắc con dâu sẽ tha thứ cho con , nhưng mẹ cũng không nở dập tắt niềm hy vọng cuối cùng của con, con hãy làm những điều động mà con nghĩ nên làm, nếu không được bằng lòng , thì dẫu gì cũng rửa được phần nào khổ khuyết điểm của con.
Cánh cửa mở dần ra:
- Con đến đây làm chi ?
- Con muốn ... nhìn cô ấy một tẹo ôi thôi mẹ.
- Nó vẫn vậy thôi, chưa khá hơn được, con vào sẽ tiền làm nó tồi tệ bạc hơn.
- Dạ mẹ ... vậy mẹ chuyển bó hoa này dùm con được không. Cô ấy rất thích hoa hồng vàng ...
- Ừ , đưa cho mẹ, ôi thôi con đi làm đi.
Ngày thứ nhất, tôi mang bó 99 bông hoả hồng vàng đến, loài hoa mà em thích nhất, nhưng tiền nhìn em một chút ôi thôi cũng chẳng thể ...Từng ngày, từng ngày cứ trôi qua một cách lặng lẽ, em xa tôi vỏn vẹn gần một năm, trong một năm doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi đấy, tôi không biết đã gửi cho em biết bao nhiêu bông hồng vàng, thế mà cánh cửa ấy vẫn đóng sầm với tôi. Hôm nay, khuôn mặt quen thuộc vẫn ra mở cửa:
- Cô ấy sao rồi mẹ?
- Nó khá hơn chút rồi.
- Vâng, vậy tốt quá .
- Con cũng bận nhiều việc, không cần ngày nào cũng đem hoa đến đâu.
- Không sao mẹ, con đi nhé.
- Ừ.
Nói đoạn , mẹ em nhanh tay khép cửa, vẫn như mọi rợ hôm thôi. Tôi bước đi, chậm rãi như muốn có ai níu chân như và ... thật nhỏ thôi, có tiếng cửa bậc nhẹ ra. Em - Tôi quay đầu lại và thấy em, tôi vui mừng đến quên mình đang ở đâ , rồi dường như em muốn nói điều động gì đó, em đang chạy ra .....RẦM !!!!!!Chỉ còn một đoạn nữa ôi thôi ... nhưng cuối cùng tôi vẫn chưa chạm em được.
Chiếc xe tải đã không tránh được , bít tất cả đều bất ngờ quá .Bên săng tôi , mẹ khóc thãm thiết, đau đớn tột cùng. Ai cũng xót thương, mắt ai cũng đổ mưa . Riêng em - với những mức vượt ngưỡng nỗi đau, em lặng câm. Sau ngày ấy, đêm nào tôi cũng được ngắm em, nhưng em ngủ rất ít. Thời gian chính, em tiền nhìn bức ảnh lúc chúng tao mới cưới, rỡ ràng - và chìm ngập trong hạnh phúc. Mỗi khi em khép mắt, tôi lại xót, nước mắt như những giọt đau vô thức, cứ tuôn mãi. Khẽ nhẹ tôi vuốt má em ... bất giác em tỉnh dậy, trong đáy miệng đã hai năm chưa bao giờ mở mấp máy:
- Anh đó à ...Tôi sắp tan biến, trời ơi mưa to, mắt em tìm kiếm hoảng loạn. Thế rồi ... em nhìn thấy tôi, đôi mắt nhìn tôi đau khổ. Hình bóng tôi mờ nhạt , điều động chung cuộc tôi nghe được là :
- Đừng biến mất ...Gió đông mãi thổi .... Tôi xin ngừng
Đừng làm lạnh thêm - Em đang mang tang
Tang người nam giới ... làm em khóc văn bằng máu
Tang đứa con thơ dại ... chưa lần nào gọi em bằng mẹ...
Gió đông tôi xin tôi xin .... hãy ngừng đi
Đừng gào thét ... Trái tim em đã vỡ rồi!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét